Người đã cướp hồn ta đi môt nửa
Để bây giờ chỉ còn nửa ngu ngơ
Để thân ta thành một kẻ khù khờ
Hồn trôi nổi tha che mờ vầng khuyết.
Nửa hồn ta ôm mốii tình da diết
Trong đêm buồn tha thiết nhớ chơi vơi
Như vầng trăng lơ lửng mãi không trôi
Nhìn mây trắng vô tình không trở lai
Người làm cho nửa vầng trăng tê tái
Nửa manh tình nhưng đầy ắp thương yêu
Nửa thương đau nhưng cũng xót xa nhiều
Nghe khắc khoải vấn vương trong hờn dỗi

Trọn một đơi nửa vầng trăng lạnh giá
Ánh sáng buồn, chất chứa những phôi pha
Để bây giờ hồn lãng tử riêng ta
Tìm hồn khuyết, ánh trăng vàng đâu đó.
Đêm khuya vắng, ánh trăng càng thêm tỏ
Dẫu chưa tròn, cũng sáng rõ không gian
Ánh trăng kia như mắt ướt lệ tràn
Buông khắc khoải trong đêm trường xa vắng
Ai từng hỏi tại sao vì trăng khuyết
Để rồi mơ được thấy dáng trăng tròn
Để bây giờ Trăng vẫn mãi héo hon
Chờ Mây đến trong những niềm khao khát
Gió đưa trăng đi qua những lối mòn
Vượt ngân hà, đi khắp núi cùng non
Và giờ đây khi thân xác héo mòn
Trăng đứng lại ngẩn ngơ nhìn mây trắng
….
Và giờ đây dù trong lòng mặn đắng
Trăng cùng Sao vẫn chiếu sáng nhân gian
Vẫn nhìn đời với mắt ướt lệ tràn
Nhưng ánh sáng, niềm tin luôn rực rỡ
Số lần xem:1260
thơ ai viết zậy ta. Chả lẽ thằng phèo viết hay zậy à?
hang tu viet 100% ma` tai chua dang ky’ ban quyen thui ^_^
TonyKid em nên làm 1 cái gavartar cho đẹp đi. Ko có nhìn xấu lắm. Add nick yahoo a vào để dể trao đổi. mr.copbeo
thơ hay