You are here: Home » Suy nghĩ trong tôi » Những gì còn lại….

Những gì còn lại….


Lâu lắm rồi không làm thơ hay viết lách gì cả… Cái thói quen nghe nhạc không lời và ngồi tư lự hàng giờ trong đêm khuya để xếp những con chữ theo cảm xúc dường như đã ngủ sâu trong ta dù vẫn âm ỉ… Ta cũng đã thôi bỏ mặc những cảm xúc, những suy nghĩ thường nhật để ngả nghiêng mình theo những con chữ, để rung lên vì một vài câu chữ của một trái tim đồng điệu khác… Ta sợ mình lại quay trở về với cuộc sống trước đây…U ám và buồn tẻ…!!!

Đêm chênh vênh… Ta lại đang gieo mình vào lòng đêm cô tịch. Một nỗi buồn chẳng bao giờ biến mất. Nó chỉ tạm rơi vào nơi đáy sâu tâm trí để nhường chỗ cho những tất bật thường ngày rồi trở về hành hạ ta giữa đêm khuya…

Mấy giờ rồi nhỉ ?
Chẳng rõ nữa… Chỉ có một sự quạnh vắng rơi vào lòng đêm. Cái không gian rộng chừng vài ba bước chân nhưng lại là hiện thân của cả nỗi mong chờ đằng đẵng…
Da diết, mơ hồ… !!!

Cứ tự nhủ rằng cuộc sống luôn tồn tại thật nhiều nghịch lý nhưng sao vẫn chẳng thể ngăn được những phút yếu lòng. Ta loay hoay đếm thời gian đang còn đọng lại một thứ dư vị mà chỉ mình ta mới hiểu… mặn đắng và chua chát…!!!

Lạnh trong cái rét mướt của những hạt sương sớm… Sợ những cảm giác hoang hoải, con người ta trông đợi cái gì ở cuộc đời này ?

Đến bao giờ ? Cái câu hỏi cứ xoáy sâu vào tâm tưởng. Ta muốn gạt phắt đi tất cả để thay đổi thực tại nhưng ta quá bé nhỏ. Bàn tay ta chỉ kịp với theo và chạm vào những niềm đau, chạm vào những điều rất đỗi mỏng manh chứ không kịp làm cho hiện tại đổi thay. Niềm vui cho ta cái duyên chạm vào nó rồi lại đi thật xa, chạy trốn khỏi ta… mỏng mảnh và mơ hồ như làn khói…
Tâm trí ta lại loáng thoáng những gương mặt, những cuộc gặp gỡ, hội ngộ… Và như một sự ra đi… Cái không gian quen thân từ thuở nào bỗng nhiên rỗng tuếch, một khoảng đen tối đến tội nghiệp…

Ta đau rồi lại say trong cảm giác ngột ngạt của nỗi nhớ…

Ta bấu víu…, trông đợi cái được gọi là tin yêu quay trở về. Dẫu đời hay trải qua những khoảnh khắc mà sự xa xôi và chờ đợi làm người ta thấy đuối sức và mệt mỏi. Thế nhưng, ta tin rằng chỉ cần có khát khao mãnh liệt thì vẫn có thể tiếp tục đi tiếp con đường cũ… và ta tin vào con đường mình đã chọn.
Ta sẽ chờ đợi… Dù biết rằng không phải lúc nào cũng bình yên!

Hoàng hôn vụt tắt nắng cài then
Đêm vội buông mình phủ màn đen
Mênh mông sâu thẳm màu huyền bí
Lắng bụi trần ai tiếng rỉ hoen

Ngày rớt tan rơi đoạn đoạn trường
Đêm cắt hồn mình vá vết thương
Muôn ngàn mảnh nhỏ đau se thắt
Chuông chùa réo rắt nhịp tơ vương


Số lần xem:763

About Tony

Tên thật là Trần Trung Hiếu, sinh ngày 26/06/1994 Đam mê văn học và viết lách... Đang viết truyện ngắn, mong các bạn ủng hộ ^^

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

Scroll To Top