You are here: Home » Suy nghĩ trong tôi » Chuyến bay đi tuổi thơ_Chương một

Chuyến bay đi tuổi thơ_Chương một

                    Chương một : Chuyến bay mang tên tuổi thơ

“Xin kính chào quý khách, quý khách đang trên chuyến bay của hãng hàng không tuổi thơ Airline của chúng tôi. Xin quý khách thắt dây an toàn chắc chắn để chuyến bay được cất cánh an toàn”.

     Ai trong đời khi lớn lên đều muốn đi chuyến bay mang tên tuổi thơ này. Nói thật chẳng có cái hãng hàng không “tuổi thơ Airline” này đâu. Nó được tôi tạo ra, để giúp bạn có thể có lại cảm giác được làm trẻ con khi đọc những phần truyện này.

     Nói thật tôi cũng chả có tài gì, tình cờ đọc được “Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ” của Nguyễn Nhật Ánh mới khiến tôi có ý tưởng viết ra tập truyện này. Tôi xin lỗi Nguyễn Nhật Ánh và cả những ai đọc tập truyện này của tôi. Có thể nhiều người sẽ bảo tôi là ăn cắp, copy ý tưởng, đơn giản tôi thích cách viết của Nguyễn Nhật Ánh. Tôi thích những tác phẩm của ông, nên có thể tập truyện này sẽ có một vài điểm giống tác phẩm của Nguyễn Nhật Ánh. Tôi cũng chưa phải là già nhưng cũng đã trải qua cái gọi là tuổi thơ. Cả một đời người ai mà không trải qua tuổi thơ. Tuổi thơ là những năm tháng hồn nhiên và ngây ngô, đáng quý nhất của mỗi con người. Tôi mười tám tuổi, đang đứng trước ngưỡng cử của sự chuyển đổi quãng đời. Tôi muốn thực hiện chuyến bay này để hình dung lại cuộc sống của tôi khi tôi tám tuổi. Đối với một đứa con nít, cuộc sống khi nó tám tuổi thật là nhàm chán. Ngay cả tôi khi tám tuổi cũng không ngoại lệ, để tôi nói cho bạn biết cuộc sống của tôi nhàm chán như thế nào khi tôi tám tuổi.

     Buổi tối, tôi luôn phải lên giường đi ngủ khi tôi chưa muốn đi ngủ. Và đương nhiên là phải đánh răng mặc dù sáng mai khi thức dậy ta lại phải đánh răng lại. Cuộc sống thật quá nhàm chán khi mà bạn biết ngày mai sẽ xảy ra chuyện gì và sẽ như thế nào. Sáng, tôi luôn phải thức dậy trong khi tôi chỉ muốn ngủ thêm, thường thì mẹ sẽ kêu tôi dậy. Mặc dù đã tỉnh nhưng vẫn giả vờ ngủ rất say lờ đi những tiếng mẹ tôi kêu tôi dậy. Chỉ cho đến khi cảm thấy đau đau ở mông thì tôi mới bật dậy ( ba tôi đánh tôi ). Khi đã tỉnh, việc đầu tiên sẽ đi thẳng vào nhà vệ sinh, giải quyết cho hết rồi đánh răng nói chung là vệ sinh cá nhân. Tiếp theo là lao vào bàn ăn với một loại thức ăn thay đổi mỗi ngày của mẹ tôi. Khi sinh ra, tôi là một thằng bé ốm yếu nên mẹ tôi đặc biệt chú trọng đến khâu dinh dưỡng của tôi. Chính vì vậy sang nào tôi cũng bị ép ăn đủ thứ món mặc dù tôi chả muốn ăn chút nào. Bạn biết đấy, ép một đứa bé tám tuổi ăn chả phải chuyện dễ và tôi không phải là ngoại lệ. Mỗi lần như vậy tôi đều viện đủ lý do để trốn ăn, lúc thì đau bụng, đau đầu. Mấy hôm đầu mẹ tôi tưởng thật, không bắt tôi ăn nhiều, nhưng đến ngày thứ ba, mẹ tôi đã phát hiện và đương nhiên một trận đòn giáng xuống.

     Người lớn luôn thế đó, họ luôn bắt trẻ con phải nghe lời họ, công nhận đến bay giờ tôi thấy người lớn cũng đúng nhưng tại sao trẻ con lại không thích nghe lời người lớn như vậy. Đơn giản chúng muốn làm khác đi để cuộc sống của chúng không tẻ nhạt, cả tôi cũng không phải ngoại lệ. Ôi tôi lạc sang vấn đề nào rồi. Quay lại với cái thời gian biểu chán ngắt của tôi khi tám tuổi. Ăn sáng xong, công việc tiếp theo của tôi là ôm lấy cái cặp và lên đường đi học. Trường cách nhà cũng không xa, nên tôi thường đi bộ đi học, hôm nào trễ quá thì mẹ chở đi. Đến trường, chẳng khác nào ở tù cả, hai nơi ấy trong suy nghĩ của một thằng bé tám tuổi chẳng khác nhau là mấy. Đồng phục đi học sẽ là bộ đồ sọc đen trắng của tù nhân, giáo viên sẽ là người quản tù, và học sinh chúng tôi chính là tù nhân. Bạn không có gì phải ngạc nhiên, suy nghĩ như vậy là hoàn toàn bình thường, bởi vì nếu một đứa bé tám tuổi suy nghĩ bình thường về cái trường học của nó thì đó mới là chuyện cần để tâm. Trẻ con là thế, người ta nói trí tượng tưởng của trẻ con là vô cùng phong phú, trẻ con khác người lớn ở điểm đó đấy !

     Có thể nói rằng, cuộc sống đang dần thay đổi, bây giờ nhìn những đứa em của tôi mặc dù mới lớp ba( có nghĩa là bằng tôi khi tám tuổi) đã phải học từ sang đến chiều. Không biết những đứa trẻ đó cảm thấy như thế nào trong khi tôi cảm thấy chán bứ khi một ngày tôi chỉ học có buổi sáng. Đương nhiên trong giờ học tôi chỉ nghĩ đến giờ ra chơi. Chỉ mong nhanh nhanh đến giờ ra chơi để thoát khỏi cái ngục tù này một lúc. Học xong, tôi lại lên đường về nhà và lại chẳng khác gì một cái nhà tù đang đợi chờ tôi. Đi học và về nhà chẳng khác gì một tù nhân chuyển từ nhà tù này sang nhà tù khác. Về đến nhà, tôi lại lao vào nhà vệ sinh để rửa chân tay rồi ngồi vào bàn ăn cơm. Có thể nói tôi là một thằng bé lười ăn, chắc cũng vì lý do đó mà thân hình tôi hơi bé nhỏ. Ăn xong lại phải đi ngủ trưa và xin thưa với các bạn, ngủ trưa là cái mà tôi ghét nhất khi tôi tám tuổi và chắc hẳn những đứa bé tám tuổi cũng không thích gì ngủ trưa. Tôi thường bị bắt ngủ trưa, tôi ngủ với ba tôi, ba tôi ngày nào cũng ngủ trưa và kéo theo ngày nào ba tôi cũng bắt tôi ngủ. Nhiều chuyện xảy ra quanh cái vấn đề ngủ trưa này lắm nên tôi sẽ kể cho các bạn sau. Ngủ dậy, tôi phải đi tắm, sau đó ăn cơm, lao vào bàn học và đi ngủ. Thế là kết thúc một ngày tẻ nhạt của tôi và trong khoảng thời gian tôi tám tuổi rất nhiều ngày như thế xảy ra.

     Thế là chuyến bay của tôi đã bắt đầu hạ cánh đến tuổi thơ của tôi. Có thể tôi viết văn không hay và chuyến bay của tôi không hoàn hảo, nhưng đây sẽ là những gì tôi muốn ghi nhớ và chia sẻ cho mọi người.

Tony

Nhật ký ước mơ

Số lần xem:5674

About Tony

Tên thật là Trần Trung Hiếu, sinh ngày 26/06/1994 Đam mê văn học và viết lách... Đang viết truyện ngắn, mong các bạn ủng hộ ^^

8 comments

  1. mình đang không có ý tưởng viết tiếp chương 2, nếu bạn nào có đóng góp gì về tuổi thơ thì cho mình nhé ! cảm ơn nhiều ^^

  2. cho mình hỏi là tất cả những bài viết là do người quản lý trang viết những cảm xúc, những thứ mà họ đã trải qua phải không ạ?

  3. Tuổi thơ của bạn có vẻ tẻ nhạt nhỉ! Có lẽ bạn sống tại 1 thành phố nhộn nhịp…?Tuổi thơ, bạn có biết đến cánh diều không?…….có từng được thả cùng bạn bè chưa nek….chắc là k ùi…..Mình học 12 ùi mình có 1 tuổi thơ vui, đáng nhớ hơn bạn nhiều lắm!Tuổi thơ bạn k đẹp tí nào..như vòng quay lẩn quẫng..quay hoài theo qui luật. :smile:

    • hì công nhận, những ngày này thật là tẻ nhạt…..nhưng mà mới chỉ là chương 1 thôi bạn ạ! ^^ Mong bạn ủng hộ truyện của mình cho đến chương cuối nhé! Cảm ơn bạn….. :happy:

  4. Bây giờ còn vé không nhi? Bán Cho mình một vé được không? Nhưng chưa có giấy chứng nhận làm người lớn liệu có mua được hông đây? :unsure:

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

:D :-) :( :o 8O :? 8) :lol: :x :P :oops: :cry: :evil: :twisted: :roll: :wink: :!: :?: :idea: :arrow: :| :mrgreen:

Scroll To Top